 |
LHP12A2.NET Diễn Đàn Lớp 12A2 - NK93 - LHP
|
| View previous topic :: View next topic |
| Author |
Message |
caonguyen Senior Moderator

Joined: 25 Jul 2003 Posts: 336 Location: Singapore
|
Posted: Sat Dec 20, 2008 9:46 am Post subject: Vô Tình |
|
|
Vô Tình
Cơn mưa Sài Gòn luôn vô tình đến rất nhanh. Khi nó rời khỏi nhà, trời vẫn còn nắng gay gắt, thế mà chẳng mấy chốc, mây đã kéo đến như muốn che kín cả bầu trời. Chỉ vài phút trước khi nó rời khỏi chỗ bán bánh, trời chưa tối lắm, vậy mà, thoắt cái đã chuyển đen nghịt, gió đã bắt đầu đem theo hơi nước từ lúc nào. Nó rướn người về phía trước, cố dùng hết sức đạp thật nhanh để mong sao kịp về đến nhà trước khi cơn mưa đổ xuống. Tiếng pê-đan nghe lọc cọc lạch cạch như muốn rời ra, tiếng cót két của dây sên đang cố kéo quá sức, tất cả không thể ngăn nó đạp càng lúc càng nhanh không ngừng nghỉ. Chiếc giỏ treo phía trước rung lắc cùng nhịp rung của khung xe như muốn đổ tung. Mùi thơm từ những chiếc bánh tiêu, bánh quẩy trong ấy tỏa ra khiến cái bụng đói của nó càng thêm cồn cào.
Khi chỉ còn cách nhà hơn hai cây số, một vài hạt mưa bắt đầu bay lất phất. Nó bỗng cảm thấy rùng mình nghĩ đến cảnh cơn mưa đổ xuống khi giỏ bánh chưa kịp về đến nơi. Nhìn quanh hai bên đường, con đường TQT với hai hàng cây thẳng tắp và những căn biệt thự tráng lệ, con đường không bao giờ có một chỗ trú chân, nó lại cố sức đạp nhanh hơn. Mồ hôi rịn ra trên trán và ướt đẫm sau lưng nhưng nó không quan tâm cho lắm. Điều cần quan tâm nhất bây giờ là giỏ bánh nóng giòn treo phía trước.
Nó không thể hình dung được chuyện gì sẽ đến khi về nhà với giỏ bánh thấm nước mềm nhũn. Mẹ và em nó giờ này chắc đã dọn xong quán rồi, chỉ còn chờ giỏ bánh của nó nữa thôi là quán cháo lòng hằng ngày nuôi ba mẹ con đã có thể bắt đầu một ngày mới. Nói là "quán" cho sang, thật ra đó là một cát vạt dựng tạm bằng hai cây tre mà nó và thằng em xin được ở một công trường đang tháo dỡ và hì hục rinh về để che cho mẹ nó bớt nắng. Trước khi có cái vạt che ấy, "quán cháo" chỉ có mỗi cái bàn và 4, 5 ghế đẩu. Cái vạt chỉ che được nắng từ trên, chứ không thể ngăn mưa gió. Vì thế, mỗi khi thấy trời kéo mây đen, mấy mẹ con lại vội vàng dọn tạm vào sân nhà người ta đợi cho qua cơn mưa. Lúc này, nó vừa lo cho giỏ bánh lại vừa lo không biết mẹ và em nó đang xoay sở thế nào với cơn mưa bất chợt đến hôm nay.
Không kịp rồi, mưa mỗi lúc lại lớn hơn. Những giọt nước nặng trĩu rơi lộp bộp xuống mặt đường, rơi trên đầu, trên lưng nó. Loạng choạng tắp xe vào lề đường, nó cố dùng tấm thân bé nhỏ che giỏ bánh đáng thương kia. Ngày xưa, nó thích tắm mưa lắm, nhưng bây giờ, chỉ mong sao cơn mưa qua thật nhanh, qua trước khi những giọt nước vô tình thấm ướt chiếc áo mà rơi xuống những chiếc bánh vẫn còn nóng hổi. Nó bỗng mong một phép lạ nào đó sẽ đến, mong một cơn gió thật mạnh chẳng hạn sẽ thổi ào cơn mưa đi. Ít nhất hãy thổi giùm những hạt mưa ra khỏi nơi nó đang đứng. Nhưng ... mưa vẫn cứ mưa. Nó lại mong một ông bụt nào đó hiện ra, biến gốc cây ven đường thành một mái che cho nó đứng tạm giây lát. Chẳng có ông bụt nào, mưa lại vẫn cứ rơi.
Trước khi những giọt nước đầu tiên bắt đầu thấm qua áo, nó nhìn quanh và mắt bỗng lóe sáng. Từ đầu đường, một chiếc xích lô đang dần tiến đến. Trong phút chốc, nó bỗng nảy ra một ý nghĩ, một ý nghĩ rất giản đơn nhưng táo bạo.
Khi chiếc xích lô vừa đi ngang qua, nó vội đạp theo, người vẫn cúi rạp để che cái giỏ bánh tội nghiệp mà giờ đây đã bắt đầu nhận những giọt nước đầu tiên.
-Bác ơi, bác cho cháu nhờ một chút ạ....
Rất may, bác xích lô dù đang trùm kín áo mưa vẫn có thể nghe tiếng gọi, bác giảm tốc độ dần. Hết nhìn giỏ bánh, lại nhìn thằng bé đang cố nằm rạt trên xe, bác có vẻ như hiểu ngay cậu ta đang cần gì. Tuy nhiên, bác lại hất nhẹ đầu về phía trước xe. Nó cũng đoán được ý của bác. Bác chỉ có quyền quyết định ở phía sau chiếc xích lô thôi. Phần phía trước đang được che phủ rất ấm áp kia là quyền của vị khách ngồi trong ấy. Từ trong đó, bỗng hiện ra khuôn mặt của một phụ nữ trung niên trông thật phúc hậu khiến nó cảm thấy hết sức yên tâm. Mừng như mở cờ trong bụng, nó cố đạp nhanh hơn một chút và gọi với vào trong xe:
-Cô ơi, cô cho cháu gởi nhờ cái giỏ bánh này nhé. Nhà cháu ở ngay đằng cây cầu kia thôi. Từ đây đến đó, cháu sợ rằng bánh sẽ ướt hết.
Vừa nói, nó vừa cặp sát vào gần xe xích lô và lúi húi gỡ giỏ bánh ra mà không kịp đợi cô ấy đồng ý. Như muốn tránh những cơn gió quái ác đang vô tình thổi những giọt nước mưa, nó đẩy thật nhanh giỏ bánh ra phía trước. Nó thầm cám ơn ông bụt mà mình vừa nghĩ đã xuất hiện, cám ơn ông đã hóa phép ra một bác xích lô tốt bụng và một phụ nữ có gương mặt nhân hậu kia. Nó vẫn giữ giỏ bánh đưa ra phía trước khá lâu như vậy, cảm thấy như cánh tay người phụ nữ kia đang đưa ra đỡ lấy chiếc giỏ. Chân vẫn đạp đều đặn, nó cố với tay, đưa giỏ đến gần với cô ấy hơn.
-Đi chỗ khác đi. Anh đạp nhanh lên hộ tôi một chút nào. Bọn con nít bây giờ ghê gớm lắm.
Nó chới với trên đường phố, chới với giữa cuộc đời. Chưa bao giờ nó lại chới với như vậy. Có thể, nó chới với vì mất đà khi một tay cầm giỏ bánh, một tay giữ chặt tay lái. Cũng có thể, vì nó tưởng cánh tay của người phụ nữ phúc hậu kia đang đưa ra nên đã tìm cách hạ giỏ bánh xuống. Hay là nó đang chới với bởi sự đa nghi vô tình của một con người có gương mặt phúc hậu. Chỉ biết rằng, khi bác xích lô đạp nhanh hơn theo yêu cầu của khách, cũng là lúc nó mất thăng bằng, ngã lăn giữa đường.
Lồm cồm bò dậy, không quan tâm đến vết trày sướt trên khuỷu tay khiến máu bắt đầu rịn ra thành giọt, nó nhìn quanh ngơ ngác như chưa kịp hiểu điều gì vừa xảy ra. Việc đầu tiên nó làm là nhặt vội những chiếc bánh lăn long lóc trên đường. Mưa dường như bớt nặng hạt, hay vì nó không còn quan tâm đến nữa. Nó chỉ còn quan tâm đến cái giỏ và những chiếc bánh, dẫu là những chiếc bánh đã ướt sũng.
Nó ngước nhìn lên, bác xích lô đang quay lại, nó thấy rõ ánh mắt đầy cảm thông và hối hận dưới chiếc nón kéo lụp xụp của bác. Nhưng chân bác vẫn đạp, xe bác vẫn lướt đi đều đặn giống như cuộc đời của những người khốn khổ vẫn mãi mãi phải đi đều theo một lối mòn định sẵn vậy. Nó ráng nhìn về phần phía trước của xe, cố nhìn lại cho rõ gương mặt người phụ nữ mà vài giây cách đây nó đặt tên phúc hậu.
Trong cái khung nho nhỏ lúc nãy, không còn gương mặt của cô ta. Thay vào đó, một gương mặt bé nhỏ đang ló ra, đúng hơn là đang cố rướn mình ra ngoài mặc cho những giọt nước mưa bắn trên mặt, trên tóc. Đó là một cô bé đoán chừng kém nó vài tuổi. Cô bé có gương mặt như thiên thần, đôi mắt long lanh, sóng mũi thẳng và đôi môi đỏ bé xíu. Nó có thể nhìn thấy rõ cái miệng nhỏ bé đang mấp máy điều gì đó như một lời xin lỗi. Không biết có phải vì mắt hắn đang nhòa hay vì những giọt nước mưa vô tình, nhưng nó có thể nhìn rõ từ đôi mắt long lanh, một dòng nước chảy dài trên má. Ngay sau đó, một cánh tay mũm mĩm của người phụ nữ đưa ra. Giờ là cánh tay thật, chứ không phải như nó vừa tưởng tượng. Chỉ tiếc là lúc này, cánh tay ấy đang che gương mặt của thiên thần bé nhỏ kia và kéo mạnh vào trong. Đó là tất cả những gì nó có thể nhìn thấy trước khi chiếc xích lô khuất xa.
Lủi thủi tiếp tục đạp xe về, nó vẫn cố nhoài người lên như muốn dùng tấm thân nhỏ bé của mình che kín giỏ bánh dẫu bây giờ đã thấm đẫm nước mưa. Nó muốn che kín một ký ức, một nỗi đau mà dường như nó không muốn chấp nhận rằng chỉ vừa xảy ra.
...
Ngày ấy, nó trách tất cả. Nó tự trách mình sao lại vô ý không đem theo sẵn áo mưa, sao lại không chịu dừng đâu đó khi trời chuyển, và ... trên con đường ấy sao nó lại có một ý nghĩ ngớ ngẩn đến như thế. Nó trách sao trời Sài Gòn lại vô tình đổ mưa, sao không thương nó, đợi thêm khoảng 5 phút nữa thôi. Nó trách sao con đường TQT lại vô tình chỉ toàn những tường cao, cổng kín, tại sao không có lấy một chỗ lánh mưa. Nó trách bác xích lô sao không chịu dừng xe, chỉ dừng thôi, nói với nó một câu thôi, không cần bác phụ nhặt bánh đâu. Nó trách người phụ nữ kia, người rất có thể là mẹ của thiên thần bé nhỏ, sao lại vô tình có một gương mặt phúc hậu, sao lại gieo cho nó một niềm tin để rồi vội lấy mất đi. Nó trách xã hội sao vô tình có lắm kẻ lợi dụng lòng tốt của người khác, để rồi đánh cắp sự quý giá nhất là lòng nhân từ, để tất cả phải sống trong sự đa nghi ngờ vực. Và.... nó trách cả thiên thần ấy nữa, sao lại tình cờ hiện ra trong vài giây để rồi mãi mãi biến mất không bao giờ trở lại.
Cứ trách, trách mãi như thế cho đến một hôm, nó nhận thấy không ai đáng trách cả. Tất cả chỉ là những sự vô tình. Những sự vô tình xảy đến theo một trật tự nào đó của tạo hoá và đã tình cờ giao nhau, tình cờ đẩy nó ngã chơi vơi giữa dòng đời.
Những ngày sau và nhiều năm sau đó, mỗi khi đi ngang đoạn đường TQT, nó lại bất giác nhớ đến chuyện đã diễn ra ngày nào. Đoạn đường TQT giờ đây tấp nập xe cộ, nhưng hai bên đường vẫn là hàng cây cao vút, vẫn những biệt thự kín cổng cao tường và ...vẫn mãi mãi thiếu những chỗ che mưa. Nó thầm mong được gặp lại bác xích lô ngày nào, muốn nhắn bác đừng quá lo, nó đã ngã nhưng đã tự đứng lên, đứng rất thẳng trên đôi chân của mình. Chẳng hiểu sao, nó cũng mong gặp lại người phụ nữ có gương mặt phúc hậu ấy. Tất nhiên ... nó cũng mong gặp lại cả thiên thần bé nhỏ nữa.
.....
Hôm nay, tại một khu chợ rất xa quê hương, hắn vừa mua cho hai con những chiếc bánh tiêu, bánh quẩy thơm lừng, nóng hổi. Ở đây, khu chợ được trang bị máy điều hòa, chắc chắn không có những giọt mưa vô tình. Vậy mà, hắn vẫn lấy tay che những chiếc bánh ấy lại như một thói quen trong tiềm thức.
Ngồi lặng yên nhìn hai con vừa thổi vừa ăn ngon lành, hắn muốn kể cho chúng câu chuyện về những chiếc bánh thấm nước. Nghĩ rồi lại thôi, hãy cứ tạm để câu chuyện ấy trong lòng, hắn muốn các con tin vào một ông bụt mà chúng thường được kể mỗi đêm trước khi ngủ, tin như hắn đã từng tin. Khi nào chúng đủ lớn, hắn sẽ kể, sẽ giải thích rõ cho chúng về sự giao nhau của những điều vô tình, để chúng không bị một lần nào chới với như hắn. Hắn muốn chúng được lớn lên trong niềm tin vào lòng người nhân hậu thay vì trong sự ngờ vực về sự vô tình vốn có của nhân thế.
Cao Nguyên.
SG, 4-2008 |
|
| Back to top |
|
 |
Bao Anh Senior Moderator

Joined: 24 Jul 2003 Posts: 237 Location: Vietnam
|
Posted: Tue Dec 23, 2008 9:45 pm Post subject: |
|
|
Câu chuyện của bạn rất hay.
Chuyện tưởng chừng như tiểu thuyết ấy lại diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên con đường chúng ta qua lại mỗi ngày. Nhiều đến nỗi mà chúng ta dần "chai lì" trước những tình huống như vậy va cảm chừng như rất đỗi bình thường.
Với trách nhiệm của một thế hệ đi trước, bạn bè chúng ta đã có -không ít thì nhiều- những thành công ban đầu trong cuộc sống, cũng hãy nên giáo dục con chúng ta lòng nhân ái, tình bao dung- vị tha, và một niềm tin nhỏ nhoi về cuộc sống.
Bạn hãy dành thời gian để xem cuốn film "Life is beautiful"....
Life Is Beautiful (Italian: La vita è bella) is an academy award winning 1997 Italian language film which tells the story of a Jewish Italian, Guido Orefice (played by Roberto Benigni, who also directed and co-wrote the film), who must learn how to use his fertile imagination to help his son survive their internment in a Nazi concentration camp. |
|
| Back to top |
|
 |
|
|
You cannot post new topics in this forum You cannot reply to topics in this forum You cannot edit your posts in this forum You cannot delete your posts in this forum You cannot vote in polls in this forum You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group
|